September 17, 2016

Tháng 9 nắng thơm.

Chẳng lẽ giờ mình thú nhận rằng, tháng 9 mình đã lấy Bốn mùa trời và đất, Thương nhớ 12 của Márai Sándor và Vũ Bằng ra, dò tìm tháng 9 ra để đọc họ viết gì?

Xem xem nào, mình đang ngồi ở đây để tận hưởng ly café thơm ngon mà không ai quấy rầy, mình ngồi ở đây trong tiếng nhạc buổi sáng và cả một thiên nhiên hân hoan, ở đây có sự dịu dàng, đáng yêu của câu chữ và thế là mình chẳng cần gì hơn nữa.

Vũ Bằng viết sao nhỉ? Tháng 9 ở đất Bắc là mứt Phật Thủ, là gạo thơm, là cốm, là tiếng đàn của người tỳ bà nữ….là thiên nhiên, thiên nhiên….

Cái buồn của tháng Tám nên thơ, qua khúc rẽ, cái buồn của tháng Chín ủ ê, day dứt.
Nhìn lên trời, người ta trông thấy trăng liềm nhô ra khỏi mộng để cho ánh ngà vắt sữa xuống ngàn cây, nhưng bây giờ thì mỗi khi chiều lắng xuống, sương đâu đây đã dâng lên và hơi lạnh bắt đầu vỗ cánh bay vào trong quán gầy, có người đàn bà vặn ngọn đèn nhỏ lên may áo rét cho chồng nơi gió cát.

Có lẽ như thế đúng hơn, vì mùa thu đẹp, mà đẹp hơn nữa là những ngày tàn thu, nhưng ai bảo mùa đông lại không có những cái đẹp riêng của nó, cái buồn nên thơ riêng của nó?”


Người có hiểu không? Tại sao lại cho rằng nỗi buồn lại không đẹp, buồn man mác trong lòng khiến cho ta cảm nhận được trời đất hương vị của nỗi nhớ miên man không day dứt mà cứ chạm ngõ rồi đi nhẹ chứ không quá luyến lưu. Và như vậy, người ta cứ lâng lâng cái cảm giác ấy trong lòng.

Còn đối với Márai Sándor tháng 9 là những điều hàn lâm hơn:

và cuối cùng, cuối tháng chín, tất nhiên kết thúc bằng một bài thơ, bài thơ ghi chép tất cả những gì có thể nói về thời khắc ấy…Nội dung của nó rất đơn giản. Chỉ nói về những bông hoa vườn nở dưới thung lũng, và một thi nhân hai mươi tư tuổi lắng nghe tuổi già, lắng nghe sự phù sinh, sự mong manh của ái tình. Ngoài những thứ đó còn có cả vạn vật, có tất cả những cảm nhận của con người liên quan tới sống chết”.

Còn mình, tháng 9, giờ mình nhớ nhà quá, nhớ khoảng trời trước sân nhà xanh rờn cây cảnh của ba, nhớ dòng sông La Tinh trắng cát, nhớ khoảng đồng mênh mông là lúa nước, nhớ cả dáng ba ngồi bên cạnh cửa, nhớ mùi mưa ẩm thấp của miền Trung, nhớ con đường nho nhỏ chạy đến trường, chợ chiều cạnh nhà Ngân bán bánh xèo, bánh ú, bánh tôm, bánh canh…mình còn có thể tưởng tượng được cảnh mình đạp xe mini nhỏ băng băng qua không gian của buổi chiều những năm ấy, tuổi trẻ của mình, thiên nhiên của mình, gia đình của mình, bạn bè của mình, và những ước vọng của mình.

Mình nhớ khoảng trời qua khung cửa sổ, vũ điệu của ngày mưa, nhớ tiếng dép lê của ngoại, nhớ đàn gà con chíp chíp, mình nhớ hai đứa cháu của mình quá, nhớ Bi vừa mạnh mẽ, vừa hiền ngoan vừa biết thương yêu mọi người, mới học lớp 3 nhưng lúc nào Bi của cô cũng biết nhường nhịn, để dành tiền cho ông ngoại cất nhà, dành tiền cho ông nội chữa bệnh, Bi còn tự lập nữa, không nhờ sự của người khác mà tự làm hêt( giống gen của nhà nội nè). Bi không biết ông nội nhớ Bi đến nỗi có hôm ngồi nói chuyện mà nước mắt rưng rưng đâu. Còn Sumi của cô nữa, Sumi mạnh mẽ hơn Bi, cá tính hơn và cà lanh nữa.

Thiệp tặng Bi và Sumi hồi 2 tháng trước.

Trời ơi, trưa nay nắng đẹp quá, thơm quá, nên mình bị hâm đó.

No comments:

Post a Comment