December 28, 2016

tâm sự đêm khuya!

Mọi sự đổi thay của con người dẫu sao cũng là để phù hợp với hoàn cảnh sống của họ. Chúng ta không có quyền chê bai hay dè bỉu vì chúng ta không phải là người quyết định họ sống như thế nào. Chính chúng ta cũng đã thay đổi để phù hợp hơn với môi trường. Như Darwin cũng từng nói con người phải thay đổi để phù hợp với môi trường sống, và nhất là trong một tập thể, một bầy đàn còn không chúng ta chơi một mình.

Và trên thực tế chúng ta không không phải là người tốt hoàn toàn, có chăng có người hạn chế được những ham muốn, những đố kị đối xử tử tế với nhau một chút nhưng cũng có người nỗi ham muốn, đố kị, dục vọng nhiều hơn chúng ta. Vì thế, khi ai đó nói nhiều quá đến vấn đề đạo đức nhưng chỉ bằng miệng hoặc họ có thể lừa dối và quay lưng đi một cách phũ phàng thì họ cần chú ý nhiều hơn lời mình đã từng nói ra, bởi nếu sự thật không phải vậy, thật đáng buồn. Vâng, mình sợ ai đó nói chuyện về đạo đức hơn là những nỗi buồn.

Nhiều người tự hỏi một cậu bé 15 tuổi thì làm sao nghĩ đến việc giúp ích gì cho xã hội, tại sao cậu buồn bã với hệ thống giáo dục, tại sao kết liễu cuộc đời khi nhận ra rằng mình không thể đóng góp được gì có giá trị cho thế gian này? Cậu bé quá non nớt, bồng bột hay cậu là người can đảm? Hay tại em bị trầm cảm quá lâu, buồn quá lâu?

dẫu sao, đời sống này thật đẹp vì còn có em! cảm ơn thành phố có em!

October 6, 2016

Chuyện bà lão!

Mình ở cạnh nhà bà lão, bà chắc cũng quá già rồi, tóc cũng đã bạc không còn sợi đen. Thỉnh thoảng,mình trộm nhìn bà và biết rằng tuổi thanh xuân của hẳn bà mà một cô gái đẹp về nhan sắc. Gương mặt có nét và dù bà đã già, da nhăn nheo nhưng da vẫn hồng.

Mình thấy bà cô đơn quá, bà luôn luôn la mắng những đứa nhỏ đi ngang nhà bà với một thái độ rất ghê gớm, bà không nói chuyện với con cháu và cả những người xung quanh. Bà hút thuốc lá rất nhiều và uống café cả hũ. Dường như từ giờ cho đến lúc chết bà chỉ biết đến thuốc lá, café, và cái tivi, hệt như trong tiểu thuyết, những bà gác cổng ấy.
Tai bà không nghe rõ, mắc cũng không tinh nữa, thỉnh thoảng thấy bà xỏ kim may áo, mình lại giúp xỏ kim giùm, bà cười xong nói gì đó mình chả nghe rõ nữa.

Mình nhìn bà sống và cảm thấy bà có lẽ quá cô đơn. 

October 5, 2016

Ôi, đời sống!!

Một bữa mình bức xúc quá viết một bài gì đó cũng hơi nặng nặng, tối post vậy cái sáng ra xóa. Sau đó mình nghĩ lại kệ chứ, những người đó mình có giận có ghét thì cứ nói làm chi mà lịch sự với họ, trong khi họ cũng đâu có gì đáng để mình lịch sự, ha ha. Bức xúc ghê luôn.

Cuối cùng mình nghĩ, có người này người kia, làm chi mà chấp mà nhớ đến những chuyện làm mình không vui. Đời sống có được bao nhiêu đâu, tính mình không ưa thì bỏ qua, làm chi mà nói những chuyện đó không đáng. Cả một thế giới to lớn này, có khi mình chỉ cần nhìn vào mình thôi, kệ họ nha. Thôi kệ họ nha, họ có lừa dối mình cũng đáng thương họ thôi, hì hì.

October 4, 2016

Chuyện buổi sáng!

Sáng trong trong tình thế vừa uống thuốc vừa lột cam ăn cho đỡ sốt thì mình đọc được câu chuyện của chị P, câu chuyện cũng đơn giản à, nhưng đọc thấy vui quá chừng, đại loại nó thế này:

"Hôm nọ mấy bạn Toa Tàu đang ở nhà mình chơi, cả đám đang ăn tối thì tự nhiên một em Tây kia xông vào nhà với cái ba lô, mặt mày bơ phờ hỏi: "Ở đây có còn phòng trống cho thuê không?".

Mình đi ra và bảo: "Không, mày nhầm nhà rồi!" Và chỉ cho em cái Homestay bên cạnh. Vì vậy, mình phát hiện ra em đang thương tích đầy mình. Rồi bà Homestay lại bảo mình dịch hộ cho em là nhà bà hết phòng rồi. Loay hoay một hồi thì ông bán cà phê cho em ở trong nhà ông í. Rồi anh ba gác thả cái xe máy với ca ba lô to oành của em trước cửa nhà ông cà phê.

Và anh thợ điện ở đối diện nhà mình giải thích: "Nó đến hỏi anh cái Hôm Tây. Anh biết mỗi chữ Hôm là nhà, lại nghe chữ Tây. Anh tưởng nó bảo có cái nhà Tây nào không. Ở cả phố này có mỗi chồng em là Tây, nên anh dắt nó vào nhà em đó".

Logic của anh làm mình cười muốn tắc thở.

Tuy nhiên, sau đó anh béo nhà mình đã mời em qua nhà ăn tối. Em vừa ăn vừa run lẩy bẩy kể chuyện đang phóng xe máy thì bị con chó nhà nào lao ra đường, em tránh vội nên lao vào hàng rào nhà kia. Con chó không sao, nhưng người và xe em tòe loe. Anh chủ nhà đó đã tìm cho em ông ba gác, chở cả người và xe đến phố nhà mình.

Bà Homestay tuy không còn phòng cho em, nhưng mua đồ ăn cho em rất tử tế. Sáng hôm sau, mình đã chở em tới bệnh viện chụp khám. Kết luận chỉ bị bầm dập, không gãy cháu xương nào. Em lấy hóa đơn đỏ về đòi bảo hiểm trả. Sau đó, vì chân bị đau nên em kẹt lại ở Đà Nẵng, mình thì đi vắng, nên anh béo còn giới thiệu em với mấy người bạn ham chơi khác rồi giúp em bán xe máy"

Đó là toàn bộ câu chuyện, đơn giản vậy đó, đọc xong thấy buồn cười chết được. Đọc xong nhớ lại chuyện mình cũng đã từng bị té xe vì con chó nó xông ra đường. 

September 20, 2016

Stand-offish with you!!!

"…I am reduced to a thing that wants Virginia. I composed a beautiful letter to you in the sleepless nightmare hours of the night, and it has all gone: I just miss you, in a quite simple desperate human way...I miss you even more than I could have believed; and I was prepared to miss you a good deal. So this letter is really just a squeal of pain. It is incredible how essential to me you have become. I suppose you are accustomed to people saying these things. Damn you, spoilt creature; I shan’t make you love me any more by giving myself away like this — But oh my dear, I can’t be clever and stand-offish with you: I love you too much for that. Too truly. You have no idea how stand-offish I can be with people I don’t love. I have brought it to a fine art. But you have broken down my defenses. And I don’t really resent it."

September 19, 2016

Bốn mùa!!

"Cậu bạn đến từ Thái, gọi là cậu bạn, thực tế nó 42 tuổi, độc thân, lặng lẽ, tử tế, đã xoá huỷ sạch sẽ cái tôi. Bốn năm PhD xứ này, nó không về Nhà, hai tháng một cuộc gọi, cho mẹ. Cả gia tài gồm: chiếc Canon đời cũ, 3 cái lens, và một chiếc xe đạp, cho mọi chuyến đi, bốn mùa, khắp nơi.

Một lần mưa, chúng tôi ngồi dưới mái hiên bãi đỗ xe cũ, cạn lon bia, tôi hỏi nó, sao không gắn kết với ai. Nó im lặng một lúc, nói như một mình:"Cũng như mày, tao có câu chuyện của tao."... Chuyện của nó đơn giản: yêu một người, đủ cho cả đời. Không Kinh thánh, cũng không Darwin"

September 17, 2016

Tháng 9 nắng thơm.

Chẳng lẽ giờ mình thú nhận rằng, tháng 9 mình đã lấy Bốn mùa trời và đất, Thương nhớ 12 của Márai Sándor và Vũ Bằng ra, dò tìm tháng 9 ra để đọc họ viết gì?

Xem xem nào, mình đang ngồi ở đây để tận hưởng ly café thơm ngon mà không ai quấy rầy, mình ngồi ở đây trong tiếng nhạc buổi sáng và cả một thiên nhiên hân hoan, ở đây có sự dịu dàng, đáng yêu của câu chữ và thế là mình chẳng cần gì hơn nữa.

Vũ Bằng viết sao nhỉ? Tháng 9 ở đất Bắc là mứt Phật Thủ, là gạo thơm, là cốm, là tiếng đàn của người tỳ bà nữ….là thiên nhiên, thiên nhiên….

Cái buồn của tháng Tám nên thơ, qua khúc rẽ, cái buồn của tháng Chín ủ ê, day dứt.
Nhìn lên trời, người ta trông thấy trăng liềm nhô ra khỏi mộng để cho ánh ngà vắt sữa xuống ngàn cây, nhưng bây giờ thì mỗi khi chiều lắng xuống, sương đâu đây đã dâng lên và hơi lạnh bắt đầu vỗ cánh bay vào trong quán gầy, có người đàn bà vặn ngọn đèn nhỏ lên may áo rét cho chồng nơi gió cát.

Có lẽ như thế đúng hơn, vì mùa thu đẹp, mà đẹp hơn nữa là những ngày tàn thu, nhưng ai bảo mùa đông lại không có những cái đẹp riêng của nó, cái buồn nên thơ riêng của nó?”


Người có hiểu không? Tại sao lại cho rằng nỗi buồn lại không đẹp, buồn man mác trong lòng khiến cho ta cảm nhận được trời đất hương vị của nỗi nhớ miên man không day dứt mà cứ chạm ngõ rồi đi nhẹ chứ không quá luyến lưu. Và như vậy, người ta cứ lâng lâng cái cảm giác ấy trong lòng.

Còn đối với Márai Sándor tháng 9 là những điều hàn lâm hơn:

và cuối cùng, cuối tháng chín, tất nhiên kết thúc bằng một bài thơ, bài thơ ghi chép tất cả những gì có thể nói về thời khắc ấy…Nội dung của nó rất đơn giản. Chỉ nói về những bông hoa vườn nở dưới thung lũng, và một thi nhân hai mươi tư tuổi lắng nghe tuổi già, lắng nghe sự phù sinh, sự mong manh của ái tình. Ngoài những thứ đó còn có cả vạn vật, có tất cả những cảm nhận của con người liên quan tới sống chết”.

Còn mình, tháng 9, giờ mình nhớ nhà quá, nhớ khoảng trời trước sân nhà xanh rờn cây cảnh của ba, nhớ dòng sông La Tinh trắng cát, nhớ khoảng đồng mênh mông là lúa nước, nhớ cả dáng ba ngồi bên cạnh cửa, nhớ mùi mưa ẩm thấp của miền Trung, nhớ con đường nho nhỏ chạy đến trường, chợ chiều cạnh nhà Ngân bán bánh xèo, bánh ú, bánh tôm, bánh canh…mình còn có thể tưởng tượng được cảnh mình đạp xe mini nhỏ băng băng qua không gian của buổi chiều những năm ấy, tuổi trẻ của mình, thiên nhiên của mình, gia đình của mình, bạn bè của mình, và những ước vọng của mình.

Mình nhớ khoảng trời qua khung cửa sổ, vũ điệu của ngày mưa, nhớ tiếng dép lê của ngoại, nhớ đàn gà con chíp chíp, mình nhớ hai đứa cháu của mình quá, nhớ Bi vừa mạnh mẽ, vừa hiền ngoan vừa biết thương yêu mọi người, mới học lớp 3 nhưng lúc nào Bi của cô cũng biết nhường nhịn, để dành tiền cho ông ngoại cất nhà, dành tiền cho ông nội chữa bệnh, Bi còn tự lập nữa, không nhờ sự của người khác mà tự làm hêt( giống gen của nhà nội nè). Bi không biết ông nội nhớ Bi đến nỗi có hôm ngồi nói chuyện mà nước mắt rưng rưng đâu. Còn Sumi của cô nữa, Sumi mạnh mẽ hơn Bi, cá tính hơn và cà lanh nữa.

Thiệp tặng Bi và Sumi hồi 2 tháng trước.

Trời ơi, trưa nay nắng đẹp quá, thơm quá, nên mình bị hâm đó.

September 14, 2016

Tình yêu!!!

Tình yêu không phải
         chuyện bạ sao yêu
             cũng được
     nó lạ lùng
như giữa một trời sao
          triệu triệu ánh
Chỉ có anh
     đã khản tiếng
kêu gào
     mới gọi được
vì – sao – em
            hay khóc
Và có em
    đi mãi đến mê
người
    mới dừng lại
ôm mình anh