April 23, 2016

Tạm biệt mùa hè

                                                    con thuyền trên biển mịt mờ trên biển sáng lấp lánh
chỉ còn lại tiếng còi tàu giã biệt
nếu bước lên con dốc nhẹ nhàng
em tự hỏi liệu có gặp được những làn gió mùa hạ
tình yêu của em, đó là những giai điệu
em hát lên lời trầm bổng
tình yêu của em là con chim hải âu
bay thấp bay cao
                                                              nếu em thử cất tiếng gọi vào trong ánh hoàng hôn?
                                                              liệu có gặp được người dịu dàng là anh không?

Một buổi chiểu đi quay vui chơi với Sa.

hàng cây rung rung trên con đường tản bộ
rơi rụng xuống bóng hình từ biệt
con chim trên cánh quạt gió và nơi nhà thờ cổ
em tự hỏi có chăng nhìn thấy được con phố mùa hạ
tình yêu của ngày hôm qua là những giọt lệ
chẳng mấy chốc mà cạn khô tan biến
tình yêu của ngày mai là đoạn điệp khúc
những lời không bao giờ kết thúc
                                                                              nếu tình cờ gặp anh trong hoàng hôn
                                                                              em tự hỏi có khi nào anh ôm lấy em

Tạm biệt mùa hè. Một bài hát làm thổn thức bao nhiêu trái tim trong một bộ phim from up on poppy hill, ghibli lúc nào cũng đẹp hết.

April 22, 2016

Cái Tivi đâu rồi?

Nhân một buổi đọc bản thảo của chị Roise đề cập đến vấn đề “ nói không với Tivi” làm nhớ đến vài câu chuyện.

Hôm rồi, có xuống vườn Đom Đóm của bên Xanh Shop đang thử nghiệm trồng rau theo Fukuoka, không phun thuốc, không phân bón, cỏ cũng không cần nhổ mà chỉ cắt. Đêm trước xuống ngồi tám chuyện với anh Tiến rồi ngủ. Sáng hôm sau anh ấy đi Tây Ninh nên mình ở nhà tha hồ lộng hành. Sau khi cho gà ăn, đi hái đậu đen xung quanh vườn, bóc vỏ để lấy hạt giống, lựa đũa này nọ, vèo cái là xong việc.

Đang cầm cuốn sách ngồi thư thái bên cạnh cửa gió mát um xùm cây xanh thì có bé hàng xóm vào chơi. Mới gặp mà giới thiệu tên Hân, học lớp 3, mình hỏi đủ thứ mới biết là ba má đã li dị nhau. Hân còn kể chuyện ngày đó ra tòa thế nào, ba còn dắt theo chú mập mập – người yêu của ba theo… Nói chuyện xong xuôi hết rồi bé hỏi “ nhà cô không có tivi sao”. Mình nói không, cái Hân nói buồn vậy, ở nhà con mê tivi, thích nhứt coi tivi. Ngày xưa còn nhỏ mình cũng như Hân, mê cái tivi hơn cơm. Ngồi chơi một xíu có bé Vy chạy qua. Vy với Hân ở cạnh nhà nhau, cái nhà xây xong chưa trét xi măng, vẫn còn thấy lớp gạch. Mình cũng hỏi thăm tình hình ba má thế nào. Vy nói ba má li dị rồi, con không có nhớ mặt ba, cũng không thương ba, mình nghĩ cái xóm này toàn gia đình li dị hết trơn vậy.

Hai đứa nhào vô chơi ô quan, anh Tiến lấy nắp bia vẽ đủ màu sắc lên rồi ghi chữ các thứ. Mình ngồi cửa sổ đọc chơi, một chặp Vy quay sang hỏi “ nhà cô không có tivi sao”. Hai đứa y sì nhau, mê cái tivi, ba má li dị nhau, mê uống trà sữa, mê chơi ô quan…Chơi cũng chán hai đứa bay lại chỗ mình hỏi cô đọc sách gì mà dày vậy, rồi lấy lật lật kêu tới 400 trang luôn. Mình kêu hai đứa đọc đi, lấy cuốn nào ít trang đó, bé nói chỉ thích truyện ngắn ngắn, có hình thôi. Giống mình ngày xưa quá, ngày xưa toàn đọc truyện tranh các thứ, ha ha.

Quay trở lại việc nói không với Tivi.

Mình biết để từ bỏ một thói quen nào đó không phải là chuyện dễ dàng gì. Nhất là dưới áp lực công việc hàng ngày, khi về đến nhà bạn chỉ muốn bật một kênh tivi nào đó nằm thư giãn giải trí và nhất là đối với nhiều người việc đọc sách hay tìm hiểu một vấn đề gì đó là khó khăn. Mình đi làm qua mấy công ty và cả em gái mình đều kết luận hình thức giải trí buổi trưa của mọi người đa số là …

- Xem hài hoặc… xem phim hài. Các thể loại hài của các loại hình tivi giải trí, nhất là truyền hình Vĩnh Long.

Thực ra, việc người lớn lựa chọn hình thức giải trí cũng ảnh hưởng đến trẻ em. Việc trẻ ghiền tivi và smartphone cũng một phần bắt nguồn từ người lớn. Ở nhà má của hai bé Vy và Hân có hình thức giải trí là xem tivi sau giờ làm. Mỗi buổi tối đều dùng smartphone để online, xem tin tức, hay chơi game… Điều đó tác động đến thói quen của hai bé nên khi thiếu tivi chịu không được. Việc học cũng vậy. Đến giờ đây, mỗi lần căng thẳng là em gái lại mơ thấy bị dò bài, không thuộc bài ( hệt như chị Roise viết). Học giỏi, bằng cấp đã trở thành nỗi ám ảnh của những bọn trẻ trong khi đó kiến thức từ nhà trường áp dụng vào thực tế là bao nhiêu, chưa kể việc sao chép bài luận.

Vậy đó!

April 16, 2016

Chụp ảnh cưới

Rốt cuộc, tui vẫn không hiểu tại sao người ta bỏ ra một số tiền 5 triệu, 10 triệu, 15 – 30,40 triệu để chụp một bộ ảnh cưới. Nếu họ dư giả gì thì thôi không sao, họ có dư giả gì mấy đâu, vậy mà vẫn cố gắng chụp.  Xong rồi nắng non, mệt nhọc, rồi thì đứng giả đò ôm nhau ngượng ngịu, tui biểu họ muốn làm gì thì làm để cho tự nhiên tui chụp cũng không có được, phải tạo dáng này nọ cho họ. Chui vào cái phim trường nóng bức, người không là người, rồi cố tạo dáng chụp chụp. Thật, tui không hiểu.

Dù tôi đang chụp ảnh cưới nhưng tôi không hiểu điều này, trời ơi, thật là quá sức tưởng tượng với tui. Tui nhớ chuyện này, nhớ chị Thoan, lần đầu tiên gặp chị ấy là 7  năm về trước, chị Thoan hiền và dịu dàng, lúc nào cũng thấy chị mang cuốn sách kè kè bên cạnh. Chị làm một tháng cả trăm triệu, mà chị ấy giản dị hết biết nói luôn, ăn mặc lúc nào đơn giản áo thun, quần jean hay kaki mang dép tổ ong, vậy mà cười thì vui thôi rồi. Tới ngày cưới mà chị cũng đâu có ý định chụp hình gì đâu, không có ảnh cưới gì cả, xong rồi hôm lễ cưới chị chẳng makeup hay áo cưới hoa hòe gì cả, chị ấy có một bộ áo dài mặc vào xong rồi ra cử hành lễ cưới, lễ cưới cũng đơn giản có mấy bàn khách khứa ăn tiệc đơn giản chẳng rườm rà này nọ, không ồn ào như chợ búa, không nhà hàng kiểu tới ăn hùng hục mặc ai, xong rồi về.  

Xong lễ hai anh chị dắt nhau ra sau nhà trồng mì chụp vài tấm ảnh kỉ niệm,  anh Đức, chị Minh chụp mấy tấm đẹp quá trời đất, đáng yêu, dễ thương ngất ngây.  Xong rồi giờ chị ấy từ chức ở Leo Burnett, tháng hơn trăm triệu để đi làm ở Toa Tòa tháng 2 triệu, người ta gọi là làm những gì mình thích đó. Thiệt, người gì đâu mà sướng quá luôn. Tui mà giỏi và tự tin như chị ấy tui cũng làm thế, tiếc là tui vẫn phải chịu trách nhiệm cơm áo gạo tiền với đời tui.  

Tui than vậy bởi vì mang tiếng chụp ảnh nhưng mỗi lần định đổi avt này nọ là không biết ảnh ở đâu mà lấy để thay. Và tôi vẫn băn khoăn với câu hỏi, bỏ tiền đó để chụp ảnh cưới, trang điểm phấn son, makeup đề làm cái gì? Thiệt, tui mệt tui quá trời với những câu hỏi thế này.

April 8, 2016

chiều gió thổi

08.04.2016, Saigon






"có phải em sẽ về
dù bầu trời ẩm đục
hay bầu trời trang điểm bằng mây
anh sẽ chải tóc em bằng năm ngón tay
trong những chiều gió thổi"

April 7, 2016

đặt bàn tay lên ngực

06.04.2016, Thủ Đức.



bây giờ đang là đêm
em sẽ cởi khuy áo
đặt bàn tay lên ngực...
...
đợi thời gian trôi






April 5, 2016

Thanh lịch

"những khoảnh khắc khi chúng tôi thấy được nền tảng của sự tồn tại của mình qua một thói quen mà chúng tôi lại tiếp tục với nhiều hứng thú hơn khi vi phạm nó, là những chiếc ngoặc đơn thần kỳ để trái tim sát cạnh tâm hồn, bởi vì cho dù chỉ thoáng qua nhưng rất rõ nét, một chút vĩnh cửu chợt tới làm thời gian nhiều thêm. Bên ngoài, thế giới gầm thét hay ngủ yên, chiến tranh ác liệt, con người sống và chết, có những dân tộc suy vong, có những dân tộc nổi lên rồi sẽ nhanh chóng nuốt chửng, và trong tất cả sự ồn ào và ác liệt đó, trong những phun trào và sóng dội lại đó, trong khi thế giới vận động, hừng hực, xé nát và hồi sinh, cuộc sống con người luôn hối hả.

Vậy thì hãy uống một chén trà.

Cái đẹp nằm ở đâu? Trong những vật to lớn, mà rốt cuộc cũng buộc phải chết như những thứ khác, hay trong những thứ  rất nhỏ vốn không có tham vọng gì, nhưng lại biết khảm vào khoảnh khắc một viên ngọc của vô tận?

Vẫn tiếp tục chính xác cùng những động tác đó và cùng cách thưởng thức đó, nghi thức uống trà đạt tới những cảm nhận giản dị, chân thực và tinh tế, cho phép mỗi người, bằng cách không tốn kém, có thể trở thành một nhà quý tộc về khiếu thưởng thức bởi trà là đồ uống của người giàu cũng như của người nghèo, vì thế nghi thức uống trà có khả năng đặc biệt là đưa vào cuộc sống phi lý của chúng ta một chút hài hòa bình thản. Vâng, vũ trụ dẫn tới sự trống rỗng, các linh hồn lạc lối khóc cho cái đẹp, những thứ nhỏ nhặt vậy quanh chúng ta. Vậy thì hãy uống một chén trà. Yên lặng trở lại, chúng ta nghe thấy tiếng gió thổi bên ngoài, lá cây mùa thu xào xạc bay đi, con mèo ngủ trong ánh sáng ấm áp. Và, trong mỗi ngụm trà, thời gian thăng hoa"

***

Đánh ra đây để lâu lâu đọc lại chỗ uống trà. Mà có ai hiểu được ý nghĩa của cái bìa cuốn sách "Nhím thanh lịch" do anh Chí thiết kế không?:D